Bánh
cốm thường là một lễ vật không thể thiếu trong những đám hỏi xứ Kinh kỳ. Bên cạnh
trầu cau, rượu thuốc, trái cây... nhà trai bưng đến nhà gái trăm chiếc bánh cốm,
trăm chiếc bánh xu xuê. Màu đỏ của bánh xu xuê giao hòa với màu xanh của bánh cốm,
như mong duyên của đôi trẻ trăm năm thắm đượm.
Bánh cốm có thể làm bằng
cốm tươi hoặc cốm khô, nhưng dĩ nhiên, bánh cốm tươi vẫn là ngon nhất.
Làng Vòng (nay là phường
Dịch Vọng Hậu, Q.Cầu Giấy) nổi tiếng về cốm tươi, thế nhưng nhắc đến bánh cốm,
phải kể đến bánh cốm Hàng Than, sản xuất ngay tại những gia đình trên dốc Hàng
Than (Q. Hoàn Kiếm).
Bánh cốm Hà Nội khác hẳn
bánh cốm tại các tỉnh thành khác. Nó không trọng về khối lượng, kích thước mà
trọng về mùi vị. Mỗi chiếc bánh mỏng, dẹt, có thể nhìn rõ cả lớp đậu xanh vàng
óng trong nhân bánh. Lớp cốm dẻo mịn, màu xanh ngả vàng tự nhiên chứ không xanh
biêng biếc.
Cốm tươi xào với đường
trong một chiếc chảo lớn cho cốm, đường quyện vào nhau. Đậu xanh hấp chín, nghiền
mịn, trộn đều cùng đường cát, mứt bí, mứt hạt sen. Phết một lớp dầu ăn trên tấm
lá chuối tươi, trải một lớp cốm xào đường, một lớp nhân đậu xanh, phủ một lớp cốm
nữa, ép chặt lại, thế là thành món bánh cốm, ngửi thôi đã mê, chưa nói đến ăn.
Bánh gói trong một lớp
nilon, đặt trong một chiếc hộp vuông màu xanh lá mạ. Sản xuất với số lượng lớn
phục vụ đám cưới, hỏi của hàng ngàn người khắp các tỉnh thành, các công đoạn
xay cốm, xào cốm tại Hàng Than có sự giúp sức của máy móc. Chỉ đến khi đóng gói
bánh cốm mới làm bằng tay.
Mỗi gia đình trên phố
Hàng Than đều có một chiếc kệ sắt lớn, chia thành nhiều tầng, mỗi tầng đặt vừa
đủ một chiếc mẹt tre để “hong” bánh. Bánh cốm làm xong, cho vào giấy bóng, phải
mất nửa giờ xếp trên mẹt tre để bánh ráo, rồi mới đóng vào hộp giấy.
Mỗi chiếc bánh để được
từ 3 -5 ngày, nhưng ăn ngon nhất là sau khi bánh làm được vài giờ. Lớp cốm dẻo
quánh dậy mùi thơm của hạt cốm tươi, chút nhân đậu xanh, mứt bí ngọt ngào níu
người ăn, chẳng ai nỡ lòng nào cắn một hai miếng mà hết ngay chiếc bánh dù nó mỏng
dính, mềm mại.
Tháng 3, đi ngang trên
bất cứ cung đường nào của Hà Nội, gặp những chiếc xích lô chầm chậm trôi trên
phố chở theo những chị những anh là lượt áo dài, mặt tươi như hoa, bưng theo những
tráp trầu cau, bánh cốm, xu xuê phủ lụa đào, ấy là tôi biết một đôi trai gái sắp
thành duyên.
Thi thoảng, nhận được
quà của bạn tặng, một chiếc bánh cốm, một chiếc bánh phu thê, nói là bạn sắp lấy
chồng, tự dưng, tôi thấy háo hức, nao nao, kiểu như chính mình sắp trở thành
nhân vật chính trong ngày trọng đại.
Một người con trai hỏi
tôi, em có muốn trở thành cô dâu Hà Nội để ăn hỏi có bánh cốm, xu xuê, có hàng
xích lô, áo dài đỏ xếp hàng dài trên phố? Tôi cười, im lặng.
Đã qua một mùa xuân,
bánh cốm theo chân chàng trai ấy về nhà một cô gái khác. Tôi không buồn, thấy
hương bánh cốm cứ thoảng bay. Tôi đợi chờ những mùa xuân khác...



0 nhận xét:
Đăng nhận xét